Đêm nay, tôi ngồi dưới ngọn đèn đọc đi đọc lại những lời tôi đã từng viết.Bấy giờ tôi mới nhận ra rằng cả lối viết lẫn suy nghĩ đều trẻ con và giản dị đến thế.Chúng thể hiện một cách sống động những niềm vui nỗi buồn trong thế giới tình cảm. Đối với những người khác, chúng có thể chỉ là một đoạn văn bản.Nhưng đối với tôi, những lời viết ngày ấy đã là dấu ấn trong cuộc đời mà tôi không bao giờ quên.Nhưng đêm nay nó lại vặn vẹo, như một thân cây đầy cánh đỏ vội vàng rơi xuống, như một lời từ biệt huy hoàng và dứt khoát.
Trong ba năm qua, tôi đã âm thầm đồng hành và ở lại với lời nói.Lãng phí thời gian hoặc có được nỗi buồn.Dấu ấn giữa lông mày ngưng tụ thành một nút, ngón tay hơi lạnh, tuổi trẻ thoáng chốc.Ít nhất tâm trạng lúc đó giống như mặt hồ tĩnh lặng, gió nhẹ, hoa nở.Trang trí một giấc mơ sẽ tồn tại suốt đời.Họ vướng vào nhau trong giấc mơ và đi theo con đường riêng khi thức dậy.Cuộc sống rất ngắn ngủi và chúng ta không thể chấp nhận bất kỳ sự không chắc chắn nào về tương lai của mình.Những câu văn dài dòng và đầy chất thơ không thể trụ nổi với cuộc sống trần thế của những nhu cầu thiết yếu hàng ngày.Nếu cuộc đời cũng giống như lần đầu gặp nhau, bạn sẽ không ngạc nhiên nếu hiểu được.Tôi sẽ không bao giờ gặp lại bạn trong ký ức của tôi, một lời chia tay, một thế giới xa xôi.
Năm tháng trôi qua của thế gian, thăng trầm của cuộc đời, anh viết để bày tỏ nỗi lòng, anh chỉ muốn thêm hương thơm vào ống tay áo đỏ của em và viết tia cuối cùng của tâm hồn anh.Nửa đời sau, một đời thăng trầm.Tôi vừa có được một bản sao cảm xúc của chính mình trong văn bản.Dù vui hay buồn, mọi chuyện đều như mây trôi.Không phải giữa chúng ta chưa có những khoảng thời gian tuyệt vời và ấm áp, chỉ là họ vội vàng quá nên vô dụng.Hoa nở trên đường, bước đi theo tiếng hát nhẹ nhàng.Tôi đã quen với việc trốn tránh và yêu sự im lặng.Sự thay đổi này khiến tôi dần bình tĩnh lại, bồn chồn và quyết tâm quay trở lại.
Nếu có thể quay ngược thời gian, chúng ta vẫn sẽ là người phụ nữ có đôi lông mày thưa và đôi mắt sáng, nụ cười ngọt ngào, người phụ nữ lãnh đạm và giản dị như làn khói.Sẽ không còn nỗi nhớ, và sẽ không còn nỗi nhớ nữa.Mọi nỗi nhớ sẽ tan vỡ chỉ với một cú nhấp chuột xóa.Tôi không còn viết chữ nào nữa và sống một cuộc sống ngẫu nhiên.Im lặng theo năm tháng, dần biến mất và già đi không dấu vết.
Hoa nở rồi rụng, xuân đi rồi xuân về, đó luôn là một quá trình cô đơn.Bao nhiêu suy nghĩ dịu dàng, bao nhiêu kỷ niệm hoang vắng, bao nhiêu suy nghĩ dè dặt.Mọi thứ tan thành tiếng ánh trăng rơi xuống đất.Và ai dám nghe lời độc thoại của tôi như thế này?
----Bài viết được lấy từ Internet