kiễng chân lên
Nghe tiếng hoa nở
Gió xuân vuốt ve khuôn mặt
Có cảm giác ngứa ngáy lạ lùng
Đó là niềm khao khát không bao giờ dừng lại
Đó là lý do tại sao tốc độ rất vội vã
Không chỉ là những suy nghĩ phát triển điên cuồng
Và trái tim yêu thương đó
Đó là kẻ lang thang trong đêm
Lang thang trong giấc ngủ của tôi
Điều đó đã tạo nên những gợn sóng trong trái tim tôi
Làn sóng này nối tiếp làn sóng khác
Ai đã cho giấc mơ bướng bỉnh này
Nó sẽ khiến bạn tràn đầy năng lượng
Ai đóng vai chính trong huyền thoại đẹp đẽ này?
Một khoảnh khắc kinh điển như vậy đã được khắc ghi
Giờ này hoa nở là ai?
Hát những bài hát hay
kiễng chân lên
Nhìn về điểm khởi đầu của giấc mơ
trong một thời gian dài
quay lại nhẹ nhàng
Nhớ tiếng hoa nở
Anh biết rằng dù có thế nào đi nữa, anh cũng không thể nghe thấy tiếng hoa nở, cũng như anh không thể nhìn thấy nụ cười của em dù có mong chờ đến thế nào, gặp em ở phàm trần giống như một tia chớp trong chảo.Chỉ là khoảnh khắc nở hoa thôi, tựa như nở rộ trong giấc mộng nửa đêm.
Bạn nói rằng bạn thật may mắn khi gặp được tôi, bạn nói rằng tôi đã thắp lên ngọn đèn rực rỡ trong cuộc đời bạn cho bạn, và bạn nói rằng bạn sẽ hết lòng chúc phúc cho tôi đến hết cuộc đời.
Bây giờ bạn đã biến mất trong biển người bao la.Dù tôi có tìm kiếm thế nào đi chăng nữa, bạn vẫn biến mất mà không có tin tức gì.
Làm sao tôi có thể quên được hình dáng đẹp trai, khuôn mặt sáng ngời, những lời nói dại dột và đôi mắt yêu thương của em.Làm sao tôi có thể quên được nét chữ viết đầy sức sống và những bài thơ say đắm của bạn.
Ngày xửa ngày xưa, tôi đứng dưới ánh trăng sáng, hồi tưởng lại những khoảnh khắc đẹp nhất.Tôi không sợ trăng cười tôi điên, cũng không sợ những nỗi buồn trào dâng trong lòng. Tôi chỉ mong bạn ở góc bên kia có thể cảm thấy an ủi một chút.
Ngày xưa, cô gái vô tư ấy đã yêu bằng lời buồn, tìm dấu chân anh trong từng bài thơ, hồi hộp mong chờ mùa xuân đến, chỉ vì em nói mùa xuân là màu em yêu thích.
Lang thang giữa núi sông hẻo lánh, bạn rút lui lặng lẽ như sương mù.Tôi biết rõ rằng trong tình yêu trần thế này, không có ai đúng ai sai.Bạn không có cơ hội, hoặc bạn đến quá sớm hoặc tôi đến quá muộn.Tôi đã vô số lần tự hỏi mình sẽ đi đâu. Mỗi bước đi của tôi đều mang đầy vết sẹo. Tôi không dám oán giận tình yêu. Rốt cuộc biển người bao la đã khiến anh gặp được em.Tôi hiểu sâu sắc rằng niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời không phải là con đường bằng phẳng mà tìm được tri kỷ đích thực của mình mới là niềm hạnh phúc lớn nhất.Anh không có ý định nhớ em đáng yêu, nhưng số phận chỉ đang trêu đùa mà thôi.Người mà tôi yêu rất nhiều trong năm và tháng đó.
Phủi bụi trên người, rũ bỏ ba nghìn lo lắng trên đầu, lặng lẽ chờ đợi ở sân ga nơi lần đầu gặp nhau.
Bạn nói rằng bạn sẽ hát cho tôi một bản tình ca vĩnh cửu, bạn nói bạn sẽ cho tôi một tương lai huy hoàng, và tiếng thở dài bất lực của bạn đã lật đổ tất cả.
Đúng, điều gì phải đến cuối cùng cũng sẽ đến.Trên thang đo tình cảm gia đình và tình yêu, bạn có xu hướng thiên về tình cảm gia đình.Thực sự, tôi không trách bạn. Tôi không muốn vướng vào cuộc cãi vã giữa bạn và mẹ bạn và tiếp tục cuộc sống này.Đôi mắt em đỏ hoe vì khóc đã làm tan nát trái tim anh.Bạn khóc và nói rằng tình yêu sẽ không bao giờ kết thúc, số phận sẽ lại tiếp tục.
Vẻ đẹp không trọn vẹn đó sẽ trở thành khoảnh khắc kinh điển và sẽ khắc sâu trong lòng nhau mãi mãi.
Hôm nay, bạn vẫn mong chờ ước mơ của mình với nụ cười trên môi chứ? Trông bạn vẫn anh hùng và uy nghiêm chứ? Bạn vẫn nhớ tôi chứ?
Làm sao quên được ngồi lặng lẽ nhìn nhau, làm sao quên được lời thề nguyện trao nhau, làm sao quên được những phút giây hạnh phúc dạo bước trên bờ biển.
Trái tim anh đang nhìn về phương xa, tìm kiếm em, người đẹp nhất đời anh.Những dục vọng hết lần này đến lần khác, những tầm nhìn xa xôi hết lần này đến lần khác, những giấc mơ và những tưởng tượng đan xen nhau, xiềng xích trong thế giới phàm trần, núi sông sau nhiều năm, bạn vẫn trong trẻo và không thay đổi trong trái tim tôi.
Trong đêm tĩnh lặng, trong suy nghĩ nhớ nhung, tôi già đi nhưng giấc mơ vẫn còn tiếp diễn.
----Bài viết được lấy từ Internet