Thế giới phàm trần vẫn vậy, gió và khói đã qua đi, dù mờ mịt cũng có người qua đường vội vã bỏ lại sau lưng những rặng liễu đen và những bông hoa rực rỡ.Ở quê hương của Yurun, ai đã chạm nhẹ vào những giọt nước mắt nơi khóe mắt, và đó là ai?Với đôi bàn tay mảnh khảnh, chúng ta dệt nên thế giới trong giấc mơ của thế giới phàm trần.
--Dòng chữ
Hát nước đi qua, say khướt, nhìn lại rưng rưng nước mắt mong chờ người đẹp trở về.Lang thang là niềm khao khát của người phụ nữ xinh đẹp. Bên dòng nước uốn khúc êm đềm, hàng liễu rủ nhau, con đường rải sỏi hoa cỏ xum xuê, anh nắm tay áo gió đầy ắp kỷ niệm, mang theo cái gọi là lời hứa, thổi đến bên em.Chim vàng anh đang hót, bờ liễu, con đường dài dưới chân, cuối con đường, liệu đó có phải là nơi anh đã từng gặp em?Với những cảm xúc và thắc mắc phức tạp, tôi bước đi trên con đường vắng vẻ này. Tiếng nước chảy thỉnh thoảng lại làm tôi nhức nhối. Anh từ từ nhắm mắt lại, mong giọng nói của em sẽ đánh thức anh và khiến mọi thứ tươi sáng hơn khi anh chợt nhìn lại.Hy vọng theo gió nhưng cũng trở thành thất vọng, cô đọng thành vài giọt nước mắt nóng hổi, quay tròn trong mắt, lặng lẽ nhìn một mình, ngóng chờ sự trở lại của mỹ nữ trong nước mắt.
Nghe gió thổi, nhìn trái phải, giữa cảnh đẹp lúc nửa đêm bạn đang thiếu ai? Ngồi một mình nâng ly lên trăng cho vơi bớt ưu sầu, tiếng gió đêm kéo dài thổi tung tấm màn che mặt hồ Kaixin, trong mỗi giọt đều chứa hương đỏ rơi nhẹ nhàng trôi vào giấc mơ.Khuôn mặt của bạn được phản ánh trong hồ, và những gợn sóng trong đó là sự miễn cưỡng của tôi khi rời xa bạn.Nó đúng hay sai? Ngày xửa ngày xưa, tôi đã vô số lần tự hỏi, tại sao trời lại tối tăm thế này khi tôi cứ chờ đợi mãi trong đêm cô đơn.Trong đêm tĩnh lặng, tôi tựa đầu vào vầng trăng cô đơn, trút bỏ tâm hồn mình, không để gió sương trần thế làm tổn thương trái tim yếu đuối của mình nữa. Tôi học cách nói chuyện với mặt trăng, nói thì thầm và nói rằng điều đó chỉ là bình thường vào lúc này.
Khi gảy dây đàn, một âm thanh thê lương vang lên, một chút buồn bã vây quanh tôi. Tôi không ở lại thế giới của người phàm. Tôi chỉ đặt tình yêu của mình lên dây và theo âm thanh tang thương này để lang thang khắp thế giới.Kết thúc bài hát, mọi người giải tán, mọi mối ràng buộc đều bị phá vỡ. Định mệnh bị tiếng đàn bóp nghẹt, không thở được. Tôi tuyệt vọng cầu nguyện cho những đám mây u sầu giải thoát cho tôi, bị bao phủ bởi một lớp bóng tối và trở nên thờ ơ.Ngọn nến định mệnh có lúc nào đó đã bị gió thổi tắt, chỉ còn lại bóng tối và sự hoang tàn.Vì anh đã cho đi quá nhiều, anh nhớ em rất nhiều, anh vẫy tay thở dài, mắt anh nhòe lệ, anh không còn lời nào để diễn tả nỗi đau và sự đau khổ của mình, lời nói bất lực của anh chẳng ai nghe thấy, và những người nghe thấy anh chỉ cười trong gió rồi ra đi, không hiểu rằng đau lòng là rời xa một ai đó.
Khi nhớ em, anh viết tiếp, đâu là nỗi ám ảnh cả đời.Trong mộng nhân gian có bao nhiêu tương tư, mộng tương ái đã qua rồi, làm sao có thể nhìn lại?Bướm yêu hương thơm của hoa, nhưng hoa lại bất lực và đầy phiền muộn, oán hận.Nếu hoa ghét bướm, bạn sẽ trách ai?Thế thôi, cứ đặt bút xuống viết về hoa rơi có ý định theo dòng nước chảy chứ nước chảy đâu có ý định yêu hoa rơi. Làm sao em hiểu được liệu anh có quay lại vì nỗi nhớ em hay không, liệu em có đổi ý vì sự lưu giữ của anh hay không.Tôi luôn muốn có một câu trả lời, nhưng tôi luôn mệt mỏi.Hoa rụng không ai thương xót, hương thơm thấm vào áo, tôi viết tiếp phần tiếp theo đầy tiếc nuối.Nó kết thúc cuộc hành trình về quê hương của người phàm và ghi lại khung cảnh của quá khứ. Sau vài năm, hãy lấy nó ra và thưởng thức thật kỹ, dù bạn vui hay buồn, thở dài hay đau buồn, khóc hay cười, nó sẽ để lại một cảm giác đặc biệt trong lòng bạn.
Bản thể ngây thơ trước đây của anh, vì nhớ em, vội vã bước vào thế giới phàm trần và cùng em lắng nghe những bài hát của năm tháng. Đã lâu lắm rồi, tôi vẫy tay chào tạm biệt trần gian với nỗi nhớ nhung em.Cái gọi là người nhìn thấu thế giới phàm nhân đều từng bị thế giới phàm nhân làm tổn thương. Vì bạn không thể buông bỏ, đừng quay lại. Hãy rời đi ngay bây giờ. Đừng đánh đổi những giọt nước mắt của bạn để lấy giọng nói dễ chịu của tôi.
Tôi lên Cầu Gãy lần cuối, ngắm nhìn mặt trời lặn và để ánh hào quang cuối cùng làm say mê thế giới của người phàm.Tôi thà làm người đi bộ còn hơn.
Vẻ đẹp thiếu vắng, tôi ngủ một mình, hoa xuân cây cối bay, pháo hoa bay.Tháng Hiểu Tương lạnh như tuyết, viết bài thơ than thở năm tháng.Quá khứ theo gió cuốn đi, nỗi đau rời khỏi lòng người. Thế giới phàm trần giống như một giấc mơ, và thành phố trong giấc mơ thật đẹp.Tôi cũng là người đi bộ.
----Bài viết được lấy từ Internet