Bà tôi có cùng họ với bạn. Tôi đang nghĩ, nếu có cơ hội nào đó, chúng ta có họ hàng...
Nếu chúng ta là họ hàng thì dù có tan vỡ bao nhiêu đi chăng nữa thì mối quan hệ của chúng ta cũng không dễ dàng tan vỡ như trước nữa.
Nếu chúng ta là họ hàng, dù bạn không muốn gặp tôi đến đâu, bạn cũng sẽ luôn nghe được tin tức của tôi và nhìn thấy bộ dạng của tôi.
Nếu chúng ta là người thân thì có nghĩa là dù hoàn cảnh có căng thẳng đến đâu, thời gian trôi qua, chúng ta quên đi những điều đáng lẽ phải quên, và mỉm cười với nhau thì chúng ta mới giải quyết được những phiền muộn, hận thù không thể giải quyết được lúc đó.
Đối tác là mối quan hệ đáng sợ nhất trên thế giới.Những người xa lạ đến với nhau vì hoàn cảnh, hoàn cảnh. Họ gần gũi hơn người thân khi ở gần, và thậm chí còn xa lạ hơn người lạ khi là người lạ.
Vậy là tôi hiểu ý bạn rồi.Thực ra, ngay cả tôi cũng từng thầm nghĩ trong lòng rằng sẽ thật tuyệt nếu chúng tôi được liên quan đến người tôi yêu sâu sắc lúc đó.Cho dù trong đời không có được thì ít nhất trong đời cũng không đánh mất nó.
Khi bạn nói điều này, tôi mỉm cười khi đèn đường lóe lên.
Bạn đã nói với chính mình.Tôi đã suy nghĩ về nó trong tâm trí của tôi. Nếu tôi tính theo cách này, tôi có nên là chú, anh trai của bạn hay một người họ hàng xa nào đó không?
Bạn đã nói: Đừng đánh mất cơ hội để có được tình yêu sâu sắc trở lại vì những tổn thương trong quá khứ.
Mọi người đều hiểu sự thật, nhưng sau khi bị thương, ai có thể bước đi bước này?
Chỉ vì ghét một người không dễ nên yêu một người cũng rất khó. Chỉ có những người trong gia đình là vượt ra ngoài yêu và ghét và không thể đo lường được bằng yêu và ghét. Vì vậy, chịu đựng tủi nhục và là người thân trong gia đình, phải chăng cũng có nghĩa là mỗi chúng ta đã bước một bước tới tình yêu?
Người ta nói: Tình yêu kết thúc bằng tình yêu, và ngay cả tình bạn nồng ấm nhất cũng không thể chuyển thành tình yêu lạnh lùng nhất.Tình yêu kết thúc bằng tình yêu, ngay cả mối quan hệ gia đình quan tâm nhất cũng không thể biến thành tình yêu tan vỡ nhất.
Viên Quân hát That Crazy Little Thing Called Love, tuổi trẻ của hoa dâm bụt, quãng thời gian ngắn ngủi trong trắng, uống latte và đọc những bài thơ tôi đã đọc.Những ngày tháng vô tư, thảnh thơi trôi dần trong niềm vui đo ánh nắng bằng ngón tay.
Đôi môi mỉm cười khiến tôi trằn trọc cũng quý như cánh hoa khô trong sách.
Khi đi đi lại lại với những cuốn sách điện tử trên tay, không ai biết được ai đã mất thứ gì và ai đã mất.
Hôm nay trời Bắc Kinh mưa.
Ngồi trên taxi, nhìn thành phố Bắc Kinh trong mưa, tai nghe vang lên bài hát của Viên Quân, nghĩ về quá khứ, tôi như đắm chìm trong tuổi trẻ không bao giờ rời xa.
Câu hỏi này vẫn chưa có câu trả lời.
-- Ngày 15 tháng 10 năm 2012