
Con thuyền lẻ loi trôi trong dòng nước cạn.Theo hướng dòng nước, tôi nhìn ra xa.Lớp cát mềm bị cuốn đi tạo thành một tòa lâu đài xinh đẹp ngút tầm mắt.Nước biến mất nơi đất trời gặp nhau, giống như thời gian đã che giấu đi bao kỷ niệm của tôi. Ở đó, khói và sương mù nghiêng nghiêng tựa như những đám mây, thật huyền bí và xa tầm tay.Đột nhiên tôi nhận ra rằng những gì đã qua còn đẹp đẽ hơn những gì tôi đang theo đuổi.
Năm tháng lặng lẽ trôi như nước, không hề hay biết, chúng đã khắc lên vạn vật trên đời những dấu vết tinh tế, giống như những đường rãnh gọn gàng trên một cuốn đĩa cũ, ghi lại bao nhiêu quá khứ của Nhữ Sinh Hiên đã trải qua.
Chơi đàn và chơi đàn dây, những sợi dây căng run lên ở đầu ngón tay, tạo nên những làn sóng trong lòng.Trong tiếng đàn du dương, tôi như nghe thấy tiếng vang của lịch sử, bầu trời đêm đầy sao năm xưa lại hiện về trong tâm trí tôi.
Ngày xửa ngày xưa, trong ánh sáng, tôi lặng lẽ nhớ lại quá khứ, dù thịnh vượng hay tao nhã.Nhưng cuối cùng tôi phát hiện ra rằng tất cả những gì đọng lại trong tâm trí tôi chỉ là những dấu ấn không trọn vẹn.Đã bao nhiêu lần tôi chợt tỉnh dậy trong cơn choáng váng, rồi cảm thấy mất mát vô cớ.Nhìn xung quanh, đám đông người, thế giới trống rỗng...
Tôi không thể chịu nổi khi nhìn thấy các vòng sinh trưởng nối tiếp nhau lộ ra. Tôi muốn ngừng thời gian trôi đi nhưng tôi vẫn không thể làm được. Cuối cùng, đó chỉ là một cuộc nói chuyện trống rỗng.Vì thế nó phát triển thành những ngôn từ nở hoa, ngày càng trở nên đẹp đẽ hơn theo dòng chảy của thời gian.Những cảm xúc tuôn trào từ đầu ngòi bút cuối cùng cũng khô cạn và xói mòn.Tựa như một bộ phim câm ngày xưa, tuy bị bao phủ bởi những bông tuyết xám xịt nhưng vẫn toát ra bầu không khí giản dị, đủ để lay động lòng người, chạm đến hương thơm thầm kín trong lòng.
Năm tháng trôi qua lặng lẽ lốm đốm.Và tôi muốn chỉnh sửa những mảnh vụn lốm đốm này thành những tiêu đề đầy màu sắc và gửi chúng đến những năm tháng và tương lai.Có thể sau nhiều năm chỉ còn lại giá trị của nỗi nhớ, nhưng thế là đủ.
Tôi không mong đợi cuộc đời mình kéo dài quá lâu.Nếu quá dài, tôi sẽ không thể nhớ được quá khứ.
Tôi sợ cuộc đời quá ngắn ngủi và tôi sẽ không có thời gian để suy nghĩ lại.
Tôi muốn quãng đời của mình chỉ đủ dài để tôi có thể kết nối sự khởi đầu và kết thúc, rồi kết nối chúng thành một bức tranh đẹp chỉ có riêng tôi.Chỉ khi đó nó mới hoàn thành.
Năm tháng nhẹ nhàng nông cạn, năm tháng thoáng qua viết nhẹ nhàng.Tôi muốn biến thành một con bướm và nhảy múa.Khiêu vũ cùng gió, ngủ cùng sao, làm bạn với ánh bình minh, cùng mặt trời lặn, lang thang qua đồng cỏ rộng lớn, băng qua ngàn sông núi, nhặt một làn hương hoa và cho thời gian thoáng qua này.